Top ↑ | Archive

minhmummim:

Gió lùa ánh sáng vô trong bãi 
Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai. 
Buồm trắng phất phơ như cuống lá 
Lòng tôi bát ngát rộng bằng hai.

Tôi ngồi dưới bến đợi nường Mơ, 
Tiếng rú ban đêm rạn bóng mờ, 
Tiếng rú hồn tôi xô vỡ sóng, 
Rung tầng không khí bạt vi lô.

Ai đi lẳng lặng trên làn nước, 
Với lại ai ngồi khít cạnh tôi? 
Mà sao ngậm kín thơ đầy miệng, 
Không nói không rằng nín cả hơi?

Chao ôi! Ghê quá trong tư tưởng, 
Một vũng cô liêu cũ vạn đời! 
Chao ôi ghê quá! Chao ghê quá! 
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi!

Cô liêu | Hàn Mặc Tử

North Point: Tháng Ba

dive-into-moss:

mắt nhắm, mắt mở

đêm qua ngủ quên mơ

bất thần tỉnh dậy

nhận ra mười ngón tay mình lạnh ngắt

bọn rắn đã bò đi đâu nhỉ ?

chỉ còn lũ chim ruồi vo ve

cắm ngập mình vào nỗi - buồn - không - rỉa - được

trái cấm rụng lăn lóc xó vườn

mong tận thế

sao không gọi tôi theo, Xavier ?

"Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống.
Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người.
Cuối cùng thì tình yêu cũng không giữ được người mình yêu…"

- Trịnh Công Sơn (via cloud-gs)

(via havutran)

Touch ~ From Hama with Love ~: Nếu bạn yêu một người

hamachacha:

Nếu bạn yêu một người, bạn phải biết trước rằng đó là hành động hạnh phúc gian khổ nhất trên cuộc đời này.

Nếu bạn yêu một người, đừng yêu anh ấy vì những điều tốt đẹp. Không ai là hoàn hảo trên cõi đời này. Nếu bắt đầu bằng những điều tốt đẹp nhất, kết thúc khổ đau bạn sẽ tự nhận lấy!

Nếu bạn…

wind-gone-wild:

“Having been loved by you makes it harder for me to feel others’ love.”

This film is so unexpectedly amazing.

‘Adolescence is like a heavy rain. Even though you catch a cold from it, you still look forward to experiencing it once again.

(via komorebiii)

(via havutran)

Rồi đó cuối cùng ta đã tốt nghiệp!

Mang bao hi vọng của bản thân, của gia đình và bạn bè.

Bây giờ lại tự đặt ra định hướng của bản thân 

Trăn trở bao lâu vẫn chưa tìm ra cầu trả lời: ta nghĩ gì, ta muốn gì, ta được gì.

Thấy bản thân ta sao mà bé nhỏ quá, thấy sau lưng ta còn bao nhiêu con người đang kì vọng vào ta.

Mà sao ta cứ đứng yên hoài, không đi lên được cứ mãi rời xa, xa mãi cái niệm hi vọng và mục đích sống ban đầu.

Phải làm gì bây giờ nhỉ?

Ta có bi quan quá không? Mới chỉ tốt nghiệp hơn một tuần thôi mà.

Bình tĩnh, cứ ăn chơi cho tới ngày xuân đã